..:: Tin nóng:    
Tất cả các tin
Tin tức sự kiện
Lịch sử dòng họ
Chắp Nối Cội Nguồn
Danh Nhân Họ Đặng
Truyền thống dòng họ
Khuyến Học
Trang Thơ
Thư Bạn đọc
Thông Tin Hữu Ích

Newsletter
Tên bạn:
Địa chỉ email:
Chấp nhận

 
Trang Thơ 
TRUYEN NGAN
Thứ năm, 03.17.2011, 04:09am (GMT)

                                 CON SÔNG QUÊ HƯƠNG

                                                              Thao Dang

Mặt biển phẳng lì như một tấm kính khổng lồ trải rộng dưới vòm trời không một gợn mây.Núi Hồng Lĩnh vẽ một đường cong nhấp nhô cuối chân trời màu ráng hồng,mùa gió Lào nắng gay gắt như thiêu đốt từng đám cây bụi cỏ,một chú vịt trời mắc bẫy của thằng cha nào cắm ở rìa ruộng lúa đang dẫy chân tuyệt vọng, mắt nó dướn lên sợ hãi,cầu cứu.Thằng bé chăn trâu nhìn trước ngó sau,vội vàng gỡ cái bẫy khỏi chân con vịt trời và nhanh như cắt nó tung con vịt xuống sông. Con vật thoát chết kêu lên hai tiếng như cảm ơn ân nhân của mình rồi bay vụt lên bầu trời đầy nắng. Nhìn theo đôi cánh bay vút lên cao của con vịt trời, thằng bé ứa nước mắt. Nó muốn có một cuộc sống tự do như con vịt kia, muốn có sự thân thiện giữa những con người, cao hơn thế nữa muốn chung sống bình đẳng với tất cả sinh linh xung quanh mình và không muốn nhìn cái bẫy kia,độc ác, tội ác. Nó rút cái sáo trúc giấu trong ngực đưa lên môi thổi một làn điệu dân ca nghe mà sâu lắng. Theo nhịp đập của con tim tiếng sáo vọng tận đầu nguồn con sông quằn quại đục ngầu,bế tắc như mang bệnh nan y. Thằng bé tên là Hoài, lúc bé được ông ngoại đặt cho cái tên ngỗ nghĩnh : cu Bốp. Năm nào cũng vậy cứ  đến kỳ nghỉ hè là nó về quê ở với ông bà ngoại để được đi chăn trâu và thả diều. nó kể với ông bà rằng ở Hà Nội chán lắm, mùa hè thì bụi bặm, ồn ào, xe máy chạy ầm ầm cả ngày.

 

        Mười ngày nghỉ hè trôi đi thật là nhanh, Hoài chuẩn bị mấy thứ đồ đạc và sáng hôm sau lên xe về Hà Nội. Chị Thành, mẹ Hoài ra tận bến xe đón con trai, con vừa xuống xe chị đã kéo vào một quán phở gọi một bát đầy ự và ngồi canh nó ăn cho bằng hết. Hoài yêu mẹ lắm nhưng rất khó chịu kiểu kèm cặp hơi thái quá của mẹ. Hai mẹ con đi trên chiếc honda đã bạc màu sơn về nhà. Mẹ Hoài là công nhân nhà máy dệt, dạo trước nhiều việc chị thường phải đi làm ba ca nay công việc khó khăn nhà máy chỉ bố trí cho công nhân một tháng thay nhau đi làm mười lăm ngày, việc làm cầm hơi nên tiền lương cũng theo đó mà lĩnh. Thấy mẹ khó khăn Hoài không muốn đi học thêm nữa nhưng mẹ không đồng ý. Mẹ bảo với Hoài : nếu con không đi học thêm là cô giáo không bằng lòng đâu. Hoài cự lại : hôm nọ con xem tivi có nói là cấm dạy thêm học thêm, mấy bác họp Quốc Hội nói rồi mà mẹ. Chị Thành chậm rãi nói : thì vẫn biết là thế, nhưng khi mẹ đi họp phụ huynh các cô nói học thêm là tự nguyện, ai muốn cho con đi học thì làm đơn. Đầu tiên chỉ lác đác vài người nhưng sau đó đều giơ tay hàng loạt con ạ. Mẹ biết nhà mình nghèo, con thương mẹ cố gắng học giỏi để không phải đi học thêm tốn tiền của mẹ, nhưng con biết đấy, con không đi học thêm là có chuyện ngay, vả lại nhà cô giáo cũng nghèo lắm, tiền lương hàng tháng không đủ, thôi con ạ, nghe mẹ mai đến nhà cô cho đúng giờ nhé, các bạn đều thế cả.

       Hòa chiều theo ý mẹ ôm vở đến nhà cô giáo, các bạn đã đến đầy đủ. Buổi học thêm vui hơn học ở lớp, nhưng nghe các bạn hỏi nhau về bài học, Hoài thấy buồn. Có một bạn hỏi cô rất kỹ về định lý Ta Lét và tính chất của tam giác đồng dạng. Cô giáo giảng tỷ mỉ, thế là tất cả phấn khởi không mù mờ như buổi học ở lớp nữa. Bạn Bích con bác chữa xe đạp cuối phố đứng lên nói : Thưa cô My, sao ở lớp cô không giảng kỹ như ở đây. Nếu cô giảng kỹ thế này thì em đâu có phải đi học thêm, nhà em nghèo lắm, bố em là thương binh, cả nhà em sống chỉ nhờ vào cái hòm sửa xe của bố em cô ạ. Nếu không đi học thêm em còn có thời gian đi cùng bố để làm những việc nặng khi cần, vì bố em chỉ còn một chân. Cả lớp im phăng phắc, cái Ngân chích chòe ghé tai Hoài nói nhỏ : Nó nói thế khác gì chửi cô, thằng này dai dột quá. Cô giáo ngước đôi mắt trâng trâng nhìn Bích như bị điện giật, không nói gì mà chỉ giơ tay ra hiệu cho học sinh giải tán. Giờ học thêm chấm dứt vào lúc đồng hồ đã điểm mười một giờ, cô giáo chạy lao vào giường nằm úp mặt xuống gối, hai mắt cô nhòa ướt lệ. Cô nhắm nghiền đôi mắt ôn lại chặng đường vừa qua, từ ngày yêu Nam, cưới Nam và sinh cho Nam một thằng cu tý cho đến hôm nay, khi mà Bích, cậu học trò nghèo nói những lời làm My thức tỉnh lương tâm của một nhà giáo.

 

        Tốt nghiệp đại học sư phạm Hà nội, My được người cậu chạy chọt mãi mới xin về dạy ở một trường trung học cơ sở với mức lương chỉ vừa đủ ăn, mỗi lần đôi guốc đứt quai không còn khâu lại được nữa cô cũng phải xin tiền cậu mợ. thế rồi tình cờ My gặp lại Nam, người bạn cũ trong một phiên chợ đêm trên phố hàng Đào, Nam quê ở Quảng bình, đang là chiến sĩ lái xe tăng, đơn vị đóng ở Sơn Tây. Hai người yêu nhau thắm thiết. Rồi một ngày, kỳ nghỉ hè đến Nam và My dắt nhau về thăm quê, đất Quảng Bình còn nắng hơn cả bài thơ của Tố Hữu tả “ chang chang cồn cát nắng trưa Quảng Bình”. Mẹ Nam vui mừng khi bà sắp có con dâu, một cô gái người Bắc duyên dáng như làn điệu dân ca quan họ. Mẹ cũng là giáo viên nghỉ hưu, chồng mẹ mất sớm khi Nam bước sang tuổi thứ mười. Mẹ ở vậy nuôi Nam, cuộc sống khó khăn nhưng rồi Nam cũng trưởng thành.

       Nam đưa My đi thăm bà con trong họ hàng, lối xóm, bạn bè. Rồi Nam đưa My đến thắp hương đền thờ cụ Hoàng Hối Khanh, danh thần thời Hồ Quý Ly. My thấy quê hương Nam đẹp quá, dòng sông uốn khúc quanh co ôm lấy những cánh đông xanh mướt. Nam chỉ sang bên kia sông : bên kia là làng của Ngô Đình Diệm, tổng thống chính quyền Sài Gòn ngày trước, dòng họ Ngô ấy là cánh trên họ nhà Nam. Bên này là làng của Đại Tướng Võ nguyên Giáp, mẹ nhà mình cũng là người họ Võ đấy, dòng họ Võ có nhiều người tài năng lắm.

        Đang mơ màng trong ký ức, My bừng tỉnh khi thấy Hoài gọi : cô ơi , cô làm sao thế. Cô ốm rồi phải không? Từ nãy các bạn đi về hết nhưng Hoài vẫn ở lại, Hoài như hiểu hết sự trăn trở của cô. Hoài nói : Chúng em là những học trò ngoan của cô, tất cả các bạn đều yêu cô, quý cô. Chúng em biết nói gì hơn khi mà người lớn cứ phải vất vả loay hoay với hai bữa cơm hàng ngày. Cháu có người bạn ở phố con ông cảnh sát giao thông, một người bạn nữa con ông  làm trên trung ương, một người bạn nữa con ông lái xe cho bộ trưởng nhà giàu có nên chúng nó toàn được đi học trường Tây, nghe đâu mỗi năm đóng hai ba nghìn đô la mỹ tiền học. Nhiều lúc em nghĩ thương cậu Bích cô ạ, Bác Bảy bố cậu ấy đi bộ đội đánh nhau ở trong Nam mất cả cái chân, mẹ cậu ấy là thanh niên xung phong bị chất độc màu da cam nằm một chỗ, nhà cậu ấy khổ lắm, trong nhà không có cái gì giá trị quá một trăm nghìn.Được cái bác ấy thật tốt bụng, có người sửa xe không có tiền trả, bác ấy cũng cho qua. Cô đến nhà bác Bảy thì biết, ở giữa thủ đô phồn hoa, người ta đi ăn nhà hàng, một điếu thuốc lá ngậm trên miệng họ tới vài chục nghìn. Trong khi đó mâm cơm nhà bác Bảy chỉ có bát canh rau ngót nấu suông và mấy con tép khô không khốc, bác gái ưu tiên được ăn cái, còn bác Bảy và cậu Bích thì húp nước. Ngày sinh nhật cậu Bích, bác ấy để dành tiền mua cho một mớ bỏng, bọn chúng em cũng rất vui đóng thêm tiền mua tặng Bích một chiếc bánh Ca tô và mấy cây nến, cả bọn cùng vui. Trong bữa tiệc đó chúng em hỏi nhau lớn lên sẽ làm gì để có tiền tổ chức sinh nhật, các bạn nói sẽ làm bác sĩ, kỹ sư, thợ điên, đi buôn, doanh nghiệp..v..v.tuyệt nhiên không có ai nói đi làm Giáo viên như cô, chỉ có cậu Bích là thiết tha được làm thày giáo trường làng. Hoài mãi kể chuyện với cô mà quên cả giờ, nó thương cô, sợ cô buồn, nó hiểu tâm trạng cô mà rán lại.             

 

                                          *     *

                                               *

Thấm thoắt năm học nữa lại trôi qua, Hoài lại về quê với ông bà ngoại.Đã bao lần cây đục đạc thay lá,đã bao lần hoa mua nở lại tàn mà con sông yêu dấu kia vẫn co mình nằm đau đớn,những bến nước đầu làng chỉ còn lại trong ký ức của mỗi con người. Hoài ngắm nhìn chiếc thuyền gỗ mục nát tự bao giờ mà thèm khát sự hồi sinh của dòng sông quê hương, rồi nó nhảy phắt lên lưng trâu, tiếng sáo trúc ngừng rơi khi ánh chiều đang mon men trải dài yếu ớt trên mặt sông đục ngầu, nó ngửng mặt lên trời đưa mắt tìm con vịt trời nhưng bóng tối đã kéo về trên lưng con trâu. Hoài ước mong, một ngày nào đó con sông quê hương đầy ắp kỷ niệm của các thế hệ cha ông được thả mình tư do như con vịt trời kia, để rồi dòng nước trong xanh của con sông thuở nào lại được trở về, bản tình ca lại ngân nga vang vọng, những bộ ngực căng tràn sức trẻ tự do vùng vẫy trên mặt nước khi chiều hè về. Tuy còn nhỏ nhưng tư duy của em đã vượt xa những bạn cùng trang lứa, Hoài cho rằng, môi trường tự nhiên như con sông kia bị ô nhiễm cũng giống như môi trường sống cuả con người, ở một xã hội mà vị trí của con người bị đồng tiền làm lu mờ, đạo đức xã hội bị đảo lộn. con người bị tha hóa thì khác gì con sông ô nhiễm kia. Hoài giơ hai tay lên cao rồi hạ xuống bóp chặt hai thái dương nói : mai sau lớn lên em và bè bạn sẽ làm khác, phải làm cho con sông sạch sẽ, phải làm cho xã hội văn minh, trong lành, để rồi trên màn hình của tivi chỉ còn niềm vui,những gương sáng học tâp, gương hy sinh của người lớn, thành công của các bậc cha mẹ, không còn chiếu cái cảnh mấy chú cảnh sát giao thông chặn đường thu tiền bất chính, cái cảnh tòa xử các chú tổng giám đốc tham ô, hối lộ, các chú trên văn phòng chính phủ làm thất thoát tiền công. Hoài ngửa mặt nhìn từng đàn chim tự do bay trên bầu trời xanh bao la và thầm mong mình cất cánh cùng các bạn.   

                  


Tin liên quan:
+ BÀI CỦA TIẾN SĨ ĐINH CÔNG VĨ
+ THÔNG BÁO KHẨN CẤP
+ KIẾN THÚC SỬ HỌC
+ Tiến tới thành lập chi ấp Hàn Lâm Viện Đặng Chủng
+ THƠ CỦA BÀ CON HỌ ĐẶNG
+ Tin buồn
+ CUỘC DI HÀNH THẦN TỔ ĐẶNG DUNG
+ CHẮP NỐI CỘI NGUỒN
+ MỘT GÓC NHÌN XÃ HỘI
+ THANH LAP HOI DONG DANG TOC TINH BINH PHUOC
+ Người thu nhập thấp khoan vội mua nhà!
+ NGÀY NGHỈ BÀ CON THƯ GIÃN MỘT CHÚT
+ TU HAO HAI TIENG QUE HUONG
+ TIN TỨC HOẠT ĐỘNG DÒNG HỌ
+ ĐIỀU LẠ : BA ĐỜI ĐƯỢC CÁ CỨU MẠNG
+ TIẾN SĨ ĐẶNG ĐÔN PHỤC
+ TẾT VỀ NHỚ ĐẶNG TIẾN NAM, NHỚ ĐẶNG TÂN NHỮNG NGƯỜI HỌ ĐẶNG ĐÃ VỀ VỚI TỔ TIÊN
+ HOA HẬU VIỆT NAM 2012 NGƯỜI HỌ ĐẶNG
+ TRUYỀN THỐNG VÀ NGHĨA CỬ CAO ĐẸP CỦA NGƯỜI HỌ ĐẶNG CHÚNG TA ĐƯỢC THỂ HIỆN TỪ NHỮNG CHÁU BÉ LÊN BA
+ DÒNG HỌ THƯ HƯƠNG
+ NHỮNG TRANG TƯ LIỆU QUÝ GIÁ
+ TIN KHUYEN HOC
+ BAC SI DANG THUY TRAM, NGUOI ANH HÙNG HO DANG
+ Lễ an vị Tiên hiền Đặng Nghiêm
+ Đặng Thị Ngọc Hân đoạt vương miện Hoa hậu VN
+ Đạo diễn Đặng Nhật Minh
+ Đặng Văn Ngữ (4.4.1910 - 1.4.1967 )
+ ĐẶNG THÚC LIÊNG - MỘT CHÍ SĨ YÊU NƯỚC - MỘT NHÀ BÁO TIÊN PHONG.
+ Ông Đặng Thành Tâm
+ Đặng Thành Tâm - Cưỡi trên đầu ngọn sóng
+ Chàng trai “trục trặc lý lịch” chọn Sài Gòn làm đất thử thách
+ “Vé vớt” nào cho chàng trai thi ĐH đạt 25 điểm bị “trục trặc lý lịch”?


Tin khác:
. DẠO BƯỚC HỒ TÂY NHỚ TỔ TIÊN (02.12.2010)
. Thơ của các Tác giả họ Đặng xưa (10.28.2009)
. Tim tím hoa khoai (10.12.2009)
. Thơ của Tiến Sĩ Đặng Tiến Nam (10.08.2009)
. TIÊN HIỀN ĐẶNG NGHIÊM CẢM TÁC_(Đường thi tam thư liên hoàn) (10.08.2009)
. TIÊN HIỀN ĐẶNG NGHIÊM CẢM TÁC (10.08.2009)



 
Sự kiện
CN Hai Ba Năm Sáu Bảy
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
October 2017

Quảng cáo

Tin nóng
CON NGƯỜI VÀ SỐ PHẬN
Văn hóa nghệ thuật Truyện ngắn : CON ĐƯỜNG NÀO CHO ANH Ông Vạn đứng ngắm cánh đồng ngập mặn xen lẫn ao hồ bỏ hoang. Trong đầu ông nghĩ ra bài toán thoát khỏi cảnh nghèo. Đất ở vùng này r
Văn hóa nghệ thuật Truyện ngắn : CON ĐƯỜNG NÀO CHO ANH Ông Vạn đứng ngắm cánh đồng ngập mặn xen lẫn ao hồ bỏ hoang. Trong đầu ông nghĩ ra bài toán thoát khỏi cảnh nghèo. Đất ở vùng này r
Văn hóa nghệ thuật
CHÙM CHUYỆN ĐỌC VUI TRONG DIP TẾT
Văn hóa nghệ thuật
Tho Dang tien Nam
TRUYEN NGAN
Thơ của các Tác giả họ Đặng xưa
Tim tím hoa khoai

|| Trang chủ || Diễn đàn || Tông đồ || Lời hoài niệm tâm linh ||
 

Bản quyền thuộc BLL toàn quốc họ Đặng Việt Nam.
Chịu trách nhiệm nội dung: Ông Đặng Văn Thảo
Địa chỉ: 60/41 phố Thái Hà - Q.Đống Đa -Hà Nội
Điện thoại: 0913.281.821 - 043.9903379 -Fax: 043.572.090
Email: dangvanthaohn@gmail.com
® Ghi rõ nguồn "dangtocvietnam.com" khi bạn phát hành lại thông tin website này.

 

Lượt truy cập

BLLTQ họ Đặng Việt Nam